|
Get the Flash Player to see this rotator. |
| | | Tìm kiếm | | | Đăng ký nhận tin | | | Liên kết website | | | | | | | | | Sư lớn tuổi mỉm cười khẻ bảo:
- A di đà! xin mạo muội rằng,
Tôi đưa người ấy qua đàng
Riêng thầy ôm suốt - còn mang về chùa! | | | | | | | | Sài Gòn mấy hôm nay hay mưa. Tôi cũng chẳng biết ghét hay thích nó nữa. Đi ngoài đường mà gặp mưa thật bực mình. Đó là chưa kể kẹt đường, ngập xe… Nhưng về đêm, ngồi một mình trên gác, xa xa bên ánh đèn đường vàng vọt từng sợi mưa rơi nghiêng sao thật buồn. Buồn đến nhớ quay quắt một cái gì đó chẳng rõ tên. Tôi nhìn sang bàn máy, nick anh bật sáng: | | | | | | | | Nếu có ai hỏi rằng: - Nàng đi mi buồn chăng? Tôi thưa: Tôi nào biết Nào biết gió đưa trăng! | | | | | | | | “Nghe dân gian kể lại, bao linh thiêng đồn rằng chuyện huyền thoại giống thật, sóng chọi rồng giống rồng… Nhất Nhất Nhất Tự Sơn, yêu cái tên luôn thèm gọi…”. Tiếng đàn, giọng hát trong chốn rừng núi thâm u, ướt sủng nước mưa, nó trầm trầm đậm đặt như từ cây cối, đất đá, hơi núi phát ra: “…thăm bà Vãi lên đỉnh cao tháng năm nắng mưa dãi dầu. Đá xếp tầng đùa biển, biển xanh sóng bạc đầu…”. Tôi không muốn đứt đoạn nguồn cảm hứng của Thế Hà nên theo lối đường mòn vào sâu trong đảo. | | | | | | | | Niềm hy vọng dù le lói vẫn tốt gấp ngàn lần hơn để nó tắt ngấm. Tôi đã biết như vậy khi nghĩ về anh Sơn. Có vẻ lời tôi nói làm nó vui hơn, khuôn mặt lại rạng rỡ. Dường như trong tâm - từ phía chân trời xa lắc lơ nào đó, hiện lên hình ảnh mẹ cha và đứa em thân yêu của nó. | | | | | | | | | Tin bài mới nhất | | | | Nội dung bình luận | | | | |